Cũng lâu lắm rồi mình ko viết blog hay note gì cả, có lẽ đã đến lúc phải viết j đó để lấy lại tinh thần. Và hình như cũng chưa bao giờ, mình viết về … người đó, trừ một lần, à ko, phải kể là trừ những lần cố chen hình ảnh hay tầm ảnh hưởng của người đó vào trong những bài viết của mình, chỉ để… Làm j nhỉ, gọi là bao một lớp vỏ bọc an toàn cho bản thân, hay là, ko có j nhiều để viết về người đó, nên làm như vậy ???? Ko đúng, mình có rất nhiều thứ để viết về người đó, bởi vì… tại sao mình cũng ko biết nữa. Cảm xúc, nó cứ lẫn lộn cả lên trong mình, làm cho mình đau hết cả đầu, rắc rối lắm lun
( Viết cái này trong tình trạng bị hiccup liên tục địa, khó chịu quá đi thôi. Uống một mớ nước rồi, có cảm tưởng như là cái bụng mình hơi phình phình ra mà cũng còn chưa chịu hết nữa
. GHÉT
Công nghệ ngày nay quá là phát triển nên thay vì call or text thì tụi mình chỉ Yahoo và Facebook ( Notice: dạo này facebook bị bỏ bê rồi, chắc cỏ dại mọc đầy nhà
). Một phần cũng vì ngân sách ko cho phép nên Yahoo cũng là một cách để tiết kiệm. Biết sao được, kinh tế down mà. Nhưng mà, hậu quả là, có phải mình quá nhạy cảm ko nhỉ, mình nhận thấy tụi mình quá là ảo, có cái j đó… ko thật. Những điều khó lắm mới có thể nói được thành lời, chỉ type, and that’s it. DONE. Dễ dàng hơn rất nhiều. Cũng vì nó ảo nên lúc nãy, gọi điện cho A. mà mình ko biết phải nói j cả. Và cũng cảm nhận được một ít ngập ngừng trong lời nói của A. Khi online, nếu ko có j để bàn cãi, tụi mình có thể đơn giản là nghe nhạc cùng nhau, hoặc là, cứ để yahoo sáng đèn rồi học bài, cảm giác như đang ở cạnh nhau vậy. Nhưng, phone thì lại khác, chỉ cần 5 giây tụi mình ko nói j, là mình đã cảm thấy khó chịu. Mình đã định hỏi :” A. ko có j để nói với nhỏ à?” Nhưng mà lại thôi, lý do là : sợ. Sợ làm tổn thương người khác và tổn thương chính bản thân mình nữa. Có ai muốn người yêu của mình hỏi vậy đâu. Mà câu hỏi đó, còn là dành cho chính bản thân mình nữa? Mình có câu trả lời, câu trả lời làm cả hai thất vọng, “Yup! I’m busy right now, and I couldn’t think about anything to talk about. Beside, we have been talking to each other too much so why do you have to ask that question? Doesn’t it sound stupid ??? Even though we are in relationship, do you agree with me that we have to let other has at least a little bit freedom? and so on …..
DONT KNOW!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
I’m being so so so so stupid. Even i know that he loves me, only me and even that I know what he has been doing right now is because of me, and for me. But I still feel jealous. I’m bizarre. And I’m a mean girl ever everrrrrrrrrrrrrrrrrrrr
Okay, stop talking to yourself from now.
A. có biết là A. có ý nghĩa rất lớn với J. ko??? Mọi người coi J. là một cô bé giỏi giang và thành đạt ( and the fact is absolutely not
), nhưng với A., J. còn là một cô bé ngốc xít, nhõng nhẽo và hay khóc nhè :(. ừ, biết sao ko??? J. thik mình như vậy khi ở bên cạnh A. Bởi A. quan tâm tới J. lắm, lo lắng cho J. lắm nên cứ thik như vậy, để A. phải an ủi, phải cưng chiều, đôi khi còn năn nỉ nữa. If you were beside me right now, nếu như vậy, chắc chắn A. sẽ ôm lấy J. đúng ko? Nhưng vì A. ko có ở bên J. , nên cần hơn là một lời nói. A. nói để A. ôm J. nhé, chưa đủ anh biết ko, phải cần nghe anh nói nữa. Cám ơn A. nhé, cám ơn A. bao thời gian qua đã kiên nhẫn ở bên J. kiên nhẫn với J. dù cho có lúc J. thật là quá đáng với A. Còn nhớ, A. đã từng nói hồi trước, nhìn J. rất là mạnh mẽ ( nghi lắm
, J. lúc nào cũng cười, nhưng ở bên J. lâu ngày thì nhận ra J. ko chỉ có thế, có những lúc J. cũng đuối đơ, nên A. muốn chăm sóc và chở che cho J. Ko biết A. đã trải qua bao nhiêu mối tình oài mà ăn nói ngọt thế :)). Nhưng mà ko sao, tại J. biết A. thật lòng với J.
A. biết ko, tối nào J. cũng ko ngủ yên giấc được, đêm nào cũng giật mình thức giấc cả, ngủ thì khó mà lúc nào cũng như vậy. A. bảo mắt J. dạo này có quầng đó, h thì biết tại sao rồi chưa? tại vì tối nào cũng giật mình. Ko tốt, nhưng ko khắc phục được….
Có những tối, đôi khi là buổi sáng, lái xe đi học một mình, phải nghĩ là A. đang ngồi ở ghế bên kia. A. đang ở bên cạnh J. , mới có thể thấy yên tâm và ấm lòng hơn. Nhớ A. nhiều lắm.
A. có nhớ lần hẹn hò đầu tiên hok ( first date
). J. ko nghĩ nó là date, nhưng sau này anh nhắc lại, A. bảo đó là lần đầu tiên hẹn hò, ừ cứ cho là vậy đi. Lần đầu tiên đi ra ngoài khuya như vậy, rồi mưa, rồi ướt, rồi lạnh, rồi cả kem, gió, lạnh và một chút gọi là, j nhỉ, ừ, hạnh phúc. :). Nhẹ lắm, nhưng sâu lắm.
Chiều nay J. trồng một chậu forget me not, chậu hoa có xíu xiu thôi, chắc cỡ bằng một nắm tay. ko biết hoa có nở ko, cũng ko biết nở có đẹp ko nữa, nhưng mà thik cái tên của nó. FORGET ME NOT.
Đang viết dở thì A. gọi, có lẽ nhắc J. đi ngủ. Mang tiếng là gọi chứ thực ra A. chỉ nhá máy thôi, có gọi đâu mà
Đáng ra tốt nay phải học bài xong hoặc ít ra là đọc xong Princess Forever. Vậy mà rốt cuộc lại viết cái ko biết gọi là cái j đây, thôi kệ, h out.
Vậy đi. À, A. thi tốt. Luv u :-*
